Trụ camera bị gãy gây nguy hiểm
Đáng nói, nếu quy đổi ra tiền, chi phí sử dụng của chiếc xe này chỉ ngang ngửa, thậm chí thấp hơn cả một mẫu ô tô thuần điện. Bởi mô-tơ điện trên xe được sạc hoàn toàn và trực tiếp từ động cơ xăng. Chính vì vậy, không những tiết kiệm mà chiếc xe này còn thuận tiện hơn cả xe điện vì không cần tới hệ thống hoặc trạm sạc đi kèm. Điều này khiến không chỉ anh Long mà cả bà xã cũng cực kỳ hài lòng.Giá cà phê Tây nguyên tăng nhanh hơn quốc tế
Theo ông Tâm, trước đó Khu di tích lịch sử địa đạo Củ Chi đã tổ chức các đợt khảo sát tour ban đêm và nhận được phản hồi tích cực từ du khách, mọi người rất ủng hộ và đồng tình với tour du lịch đêm này.
Phạm Văn Lái, người lính anh hùng của Sư đoàn 341
Người phụ nữ 71 tuổi này cho biết ông Donald Trump đã cứu bà và con gái sơ sinh Cassidy khỏi một kẻ giết người tâm thần đang theo dõi gắt gao.Ngay trước khi Kathie dự kiến dẫn chương trình chung kết cuộc thi Hoa hậu Mỹ tại Atlantic City vào năm 1993, người chồng quá cố của bà là Frank Gifford đã nhận được cuộc gọi từ FBI, cảnh báo về một người đàn ông từng tra tấn và cưỡng hiếp dì của mình và sau đó đe dọa sẽ tấn công Kathie.Giờ đây câu chuyện gây sốc này được tiết lộ đầy đủ chi tiết. Người đại diện nói với Frank: "Ông Gifford, chúng ta có vấn đề rồi. Có một gã..., một kẻ rất, rất xấu xa đang đến bắt vợ ông".Không muốn làm Kathie Lee sợ, Frank đã gọi điện cho ông Donald Trump để giải thích tình hình."Frank, đừng lo lắng về điều đó. Tôi lo cho các cô gái của anh mà", ông Trump trấn an Frank. Sau đó, ông cử trực thăng riêng đón Kathie Lee và Cassidy đến khách sạn Atlantic City của ông.4 nhân viên bảo vệ hộ tống họ lên phòng và 1 người luôn gác cửa trong suốt thời gian họ ở đó.Trong khi đó, người dẫn chương trình truyền hình Kathie Lee Gifford vẫn không hề hay biết rằng có kẻ giết người đang nhắm vào mình. "Không ai nói với tôi một lời nào cả", bà nhớ lại.Chỉ tới khi đến sảnh khách sạn để lấy báo và nhìn thấy tiêu đề của tờ New York Daily News có nội dung: "Mối đe dọa giết Kathie Lee Gifford", bà mới nhận ra vị tổng thống tương lai đã cứu mạng mình.Gifford đã ca ngợi Tổng thống Donald Trump: "Đó là lý do vì sao tôi yêu quý người đàn ông này suốt cuộc đời mình".
Bộ sưu tập (BST) áo dài Huyền sử Thăng Long của nhà thiết kế (NTK) Liên Hương gồm 16 mẫu, từng gây tiếng vang khi được trình diễn tại sự kiện 1000 năm Thăng Long - Hà Nội vào năm 2000.
Nhận dạng tàu cá Trung Quốc - Kỳ 6: Lần mò xuống Trường Sa
Khi ấy bến xe chưa hoạt động, chỉ có 3 tuyến xe buýt chạy đến nơi là 55, 76 và 93. Metro còn dang dở, ga cuối chỉ mới "khung sườn", chưa có mái che... Nhưng đứng bên dưới nhìn lên đường tàu điện tôi hình dung một sự sắp xếp khá hợp lý của hai nơi: nhà ga cuối cùng của metro và Bến xe Miền Đông (mới).Chiều ấy, tôi đi bộ một vòng khắp bến xe rộng bát ngát và đẹp, nhìn bao quát chẳng kém các bến xe ở Singapore hay ở Kuala Lumpur tôi đã từng đi, có khi còn đẹp hơn vì mới. Album hình tôi chụp hôm đó khá chi tiết khi xe qua những con đường mà tôi thấy có điểm gì đặc biệt ghi nhớ như cái tháp điều áp ở gần cầu Điện Biên Phủ... Và trên cao, đường metro chưa có gì lắm. Tôi mơ một ngày cho tôi "điền vào chỗ trống" có đoàn tàu trên những bức hình này.Để rồi bốn năm sau cũng ngẫu hứng, tôi ra khỏi nhà với ý định lượt đi sẽ đi lại tuyến buýt đó và lượt về tôi đi metro để tận hưởng cái cảm giác "điền vào chỗ trống" cho những tấm hình cũ.Đang mùa thành phố cây xanh lá và mùa rộn ràng của nhiều loại hoa như sứ, điệp vàng, lim xẹt, giáng hương, kèn hồng... bên đường thật đẹp, tràn đầy sức sống.Cái khác đầu tiên thấy được là tháp điều áp ở Điện Biên Phủ không còn màu xi măng như năm xưa mà được sơn hai màu trắng xanh. Tháp này và tháp ở Nhà máy nước Thủ Đức được xây dựng cùng lúc vào năm 1960. Lúc đó, tháp có tên gọi là Surge Tower (tháp trào), còn người dân Sài Gòn xưa thì quen gọi là "tháp phi thuyền Apollo". Nó khiến tôi nhớ một thời trường tôi học gần Nhà máy nước Thủ Đức. Vào buổi trưa đúng 12 giờ có tiếng còi hụ thật to, sinh viên học buổi sáng thì tan lớp rồi vào căng tin lấy cơm trưa; lớp học buổi chiều lục tục chuẩn bị lên lớp - những người cùng thế hệ tôi thời ấy chắc không thể nào quên. Tôi không biết bây giờ có còn tiếng còi hụ nữa không, thời tôi học đã qua gần nửa thế kỷ rồi!Chợ Thủ Đức vẫn như ngày nào tôi tuổi hai mươi, từ chợ tôi đạp xe qua mấy con dốc mới lên đến trường. Cũng một thời khó quên.Và kìa, đoàn tàu xinh xắn hiện ra ở đường trên cao vào nhà ga cuối cùng là Bến xe Miền Đông. Tôi phải thú thật, có một cảm giác thật khó tả trong tôi khi hình dung lại bốn năm trước mình đã qua đây nhìn lên cao với ước mơ được chụp những tấm hình "điền vào chỗ trống".Từ chỗ xe buýt ngừng, đường đi toàn bộ có mái che, đúng nghĩa "mưa không tới mặt, nắng không tới đầu". Bến xe đẹp, rộng rãi nhưng vắng khách dù xe đi về các tỉnh miền Đông và cả miền Tây. Có bảng điện tử lịch xe chạy, tiện nghi hơn nhiều các bến xe cũ, cảm giác này khá dễ chịu.Tôi hỏi chuyện hai người khách, ngẫu nhiên sao họ đều về miền Tây, một người đi Cần Thơ, một người về Cao Lãnh. Chị đi Cao Lãnh nói với tôi rằng, nếu chị ra Bến xe Miền Tây, xe về Cao Lãnh sẽ dừng trước nhà chị, nhưng vì chị mang đồ cồng kềnh đi từ Suối Tiên nên ra đây cho tiện. Có chút bất tiện là đi từ bến xe này, đến Cao Lãnh phải đi xe trung chuyển về nhà. Hai tuyến xe cùng về Cao Lãnh nhưng chạy khác đường.Tôi lòng vòng một lát rồi sang nhà ga metro trở về.Tôi xuống nhà ga Bến Thành và lên cửa số 3 là ngay chợ. Cái cảm giác như mình vừa đi một tour du lịch ngắn nào đó là có thật. Và thấy vui khi chính mình được nhìn lại sự thay đổi nhỏ của thành phố trong bốn năm từ một kỷ niệm lưu trên Facebook.
